Ads Area (ads 5)

REview truyen hay : Cày Tiền Mua Nô Lệ Về Làm Vợ

Thành ông chùm Hazem, kẻ hủy diệt phiếu khủng, thợ săn trẻ em. (0:04) Intro (0:12) Nan chính tên là Michio Kaga, anh chơi game gánh tem đến nỗi lăn ra chết. (0:16) Tỉnh dậy cái thấy mình đã bay màu vào thẳng thế giới game luôn.



(0:19) Và trước mắt cậu ta lúc này, là cái bảng thông tin quen thuộc hiện lên trình ảnh. (0:22) Nghề nghiệp, nông dân quẻnh cấp 1, khá là sàm si đáng lòng. (0:26) Nhưng mà thôi kệ, số phận đưa đẩy thì mình lì đòn mà sống vậy.
(0:29) Vuôn vai vài cái cho đỡ mỏi. (0:30) Nan chính nhà ta bắt đầu soi xem xung quanh có gì hot, (0:33) Và không soi thì thôi. Mới nhất cái đống dơm lên đã thấy ngay.



Vũ khí cùi bắp dành cho Newbie với cả nhẫn tê liệt. Chắc chắn là phần thưởng tân thủ rồi còn gì nữa. (0:41) Lên đầu song xuôi, chàng nông dân mạnh dạn bước ra khỏi nhà.
Và ngay khoảnh khắc ấy, cái đồng lúa xanh bắt ngát với ngôi làng nhỏ sinh hiện ra trước mắt. (0:48) Đang ngắm nghĩa cảnh đẹp thì bỗng dâng trào cảm xúc. Bỗng đầu từ trong làng vọng ra tiếng la hét ẩm ý. Chạy lại gần xem sao.

Hòa ra là bọn cướp đang quẩy banh chành cả làng. (0:56) Dân làng tuy đã ra sức chống trả quyết liệt, nhưng trong lòng nam chính vẫn thấy bất an lắm. Vì tên chùng cuối có vẻ cứng cựa lắm mấy má ơi, tận cấp 41 lần đó.
(1:04) Chưa kể đến đàn em ngầu lòi toát ra mùi nguy hiểm nữa. Y như rằng, trận chiến mới bắt đầu được một lúc, bọn dân làng đã bị đánh cho lên bờ xuống rụng, cảm thấy tình hình nghiêng về phía địch. (1:13) Michio nhà ta quyết định không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa.
Thấy tên chùng đang lơ ngơ quay lưng về phía mình. Michio liền tung ngay tuyệt chiêu đánh lén cực mạnh. (1:20) Một nhát chém xuyên táo tiễn tên chùng về với đất mẹ.

Tiếp đó, với kỹ thuật múa kiếm thượng thừa kết hợp thần hành quỷ bước luyện tập 2 năm rưỡi trong game, nam chính đã dọn sạch đám cướp như dọn rác. (1:29) Và tất nhiên là anh lên cấp vù vù, lên hẳn cấp 2 luôn nhà mấy má. Ông trưởng làng từ đâu phi tới? Rất chi là hân hạnh cảm tạ công ơn to lớn của Michio.
(1:37) Sau đó, ông dẫn Michio tới cái nhà kho, và phán một câu sanh dần, số đồ nóng hổi này là chiến lợi phẩm của cậu đó, tha hồ mà lựa chọn. (1:44) Ngại gì mà không hốt hả mấy bà? Nào giờ Michio chơi đẹp lắm, không có chảnh chó đâu nha. (1:49) Nhưng khi vừa cầm món đồ lên định soi kỹ hơn thì, Michio phát hiện ra điểm bất thường.


(1:53) Cái mũ hàng hiếm của tên chùng hồi nãy đâu rồi? Giờ chỉ còn cái khăn dép bươm thế này, có mùi mưa ám, chắc chắn có kẻ đã lấy trước rồi. (2:00) Nghe Michio bóc phốt, ông trưởng làng kiểu bán tín bán nghi, nhưng cũng ra vẻ điều tra vụ việc, và rồi manh mối đã được hé lộ. (2:06) Tên chộng không ai khác chính là một thằng dân đen trong làng.
(2:09) Ông trưởng làng hàng rộng, trả lại đồ cho Michio song xuôi, thì quay sang xử tội tên chộng, ông ta bắt đầu diễn một màn ảo thuật gì đó. (2:16) Miệng lầm bầm thân chú, tay múa may lọt xạ, bỗng xoẹt một cái, một cái thẻ từ đâu lù lù hiện ra. (2:22) Mục đích của ông ta là nhập quốc tịch và đội bóng Juventus cho thằng chộng.

(2:25) Cái thẻ này giống như chứng minh nhân dân thời nay vậy á. (2:28) Hóa ra, ở cái làng lạ đời này, bất cứ ai trôn đồ của người khác, đều bị lên sóng làm nô lệ hết, coi như là bồi thường thiệt hại. (2:34) Michio sẽ được chia trác một nửa số tiền bán được. (2:37) Nói xong, ông trưởng làng hí hứng rút ra sấp thẻ bài, và bảo với Michio, nếu trong đám cướp này có đứa nào bị treo thừa, (2:44) thì cứ việc xách cái bản mặt đẹp trai này ra cái thành phố kế bên mà hốt bạc.
(2:47) Đã ngon thế này thì tội gì mà bỏ qua chứ hả mấy má. (2:50) Thế là sáng hôm sau, nam chính lên xe đến thành phố. (2:52) Dưới sự chỉ đạo tận tình của ông trưởng làng, Michio đường hoàng bước vào trụ sở hiệp sĩ, nhận tiền thưởng nóng hổi xong, Michio vọt lẹ đến chợ nô lệ.
(3:00) Sau khi bán vào tên nô lệ với cái giá trên trời 30.000 đồng vàng, Michio tính chuồn luôn cho lẹ, thì bất ngờ bị ông chủ quán hỏi thăm. (3:07) Ban đầu Michio cũng đơn thuần thắc mắc thôi, nhưng nghe ông nói xong thì, à, hiểu chuyện rồi. (3:12) Thì ra ông ta thấy Michio giàu như điên, nên mới mời trào mua nô lệ đấy mà.
(3:16) Dù sao thì con nhà người ta cũng vừa mới trúng số độc đắc cơ mà, dù miệng chê nhan sắc các kiểu. (3:21) Nhưng trong đầu Michio đã suy nghĩ tới cảnh đó rồi. (3:23) Michio cố gắng kiểm soát bản thân.
(3:25) Đột nhiên, một em hầu gái lấp ló phía xa, cút hồn Michio. (3:29) Hình như cô ấy vừa động đậy. (3:30) Thật sự là cô ấy cử động kìa, không phải ảo giác đâu nhỉ.
(3:33) Nặng như thế mà cô ấy có thể nhúc nhích được á. (3:35) Thấy Michio phê rồi, ông chủ quán cười khoái trí. (3:38) Em gái người xói này là hàng tuyển của quán đấy nhé. (3:40) Không những trung thủy tuyệt đối mà còn sản xuất con cái được nữa chứ.
(3:43) Nghe xong Michio đứng hình luôn, mua em này về có phải là ý hay không ta. (3:47) Nhưng mà nếu để thằng khác hốt mất thì tiếc hủi hụi mất. (3:49) Không thể chấp nhận điều đó được.
(3:51) Thế nên là, giá bao nhiêu vậy ông chủ? (3:53) Giá gốc là 60.000, nay giảm giá sốc chỉ còn 42.000 là giúp em nó về gì ngay. (3:58) Má, chát vậy cha? (3:59) Michio kiểu khóc thầm trong lòng. (4:01) Thấy Michio có vẻ tiếc nuối, ổng thao thao bất tuyệt.
(4:03) Tôi cho cậu 5 ngày để gom lúa nhé. (4:05) Em nó kết cậu lắm đấy. (4:06) Cảm ơn ông chủ.
(4:07) Dụ ngọt thế này thì sao mà từ chối cho được. (4:09) Này, hân hạnh được chiều trụ em. (4:11) Để sớm ngày xây dựng hazem ở thế giới khác.
(4:13) Nan chính của chúng ta phải cài đủ 42.000 vàng trong vòng 5 ngày. (4:16) Tính cả tiền thưởng vừa móc túi được. (4:18) Michio còn thiếu 7.000 nữa là rinh em nó về được rồi.
(4:21) Nhưng với cái thân phận dân cài cấp 2 yêu đuối như xem thế này, (4:24) thì lấy đâu ra tiền đây? (4:25) Nghĩ tới nghĩ lui, Michio quyết định đâm đầu vào cái hầm ngục xem sao biết đâu trúng mánh thì sao. (4:29) Vừa đặt chân vào hầm ngục, Michio đã được thăng cấp lên nghề mạo hiểm giả, (4:33) kèm theo đó là 2 skill mới toanh. (4:34) Đầu tiên là hòm đồ bí mật, giúp giảm thời gian chờ khi đổi trang bị.
(4:38) Kế đến là bước nhảy không gian, diệt chuyển đến chỗ mình muốn. (4:41) Nhưng mà, chỉ xài được trong cái hầm ngục này thôi nhé. (4:43) Chứ không thì im ba quá rồi còn gì, (4:45) bay nhảy thoát ẩn thoát hiện như Hexbit ra.
(4:47) Michio lắc đầu ngao ngán, thôi thì tiếp tục nào. (4:49) Đi được một đoạn thì chạm chán ngay con người gỗ to tướng. (4:52) Để xem anh đây mạnh đến cỡ nào nào.
(4:54) Test thử xem sao. (4:56) One con mẹ nó hit luôn, cũng như có cây kiếm bá đạo này chứ bộ. (4:59) Nhìn mớ vật phẩm con quái rớt ra, (5:01) Michio không ngần ngại nhặt hết sạch, (5:03) kiếm ít còn hơn không, tiết kiểu thành đại mà.
(5:05) Lại thêm một con người gỗ nữa mòn men lại gần. (5:07) Lần này Michio đổi phái khác xem sao. (5:09) Kiểu gì cũng phải trải nghiệm hết tất cả các loại skill mới được.
(5:12) Ui áp, set một cái, con người gỗ di chuyển chậm như rùa. (5:15) Michio tự tin ra đoàn kết liễu. (5:17) Bỗng nhiên anh cảm thấy rã rời chân tay.
(5:19) Thậm chí trong đầu con này ra cái suy nghĩ xăm xí, (5:21) hay là về nhà ngủ cho khỏe nhỉ. (5:23) Bỗng sự nhớ ra lúc nãy xài skill di chuyển cũng tạ y chang. (5:26) Chẳng lẽ mana tột về không thì tâm hồn cũng héo úa theo hai sao á. (5:29) May là thanh kiếm thần thánh này có tác dụng hồi phục lại như cũ.
(5:32) Chứ cái cảm giác bị vất kiệt sức lực này đau khổ gấp vạn lần bình thường ấy. (5:35) Thế là Michio đành cắn răng đánh chay cho đến khi nào đầy mana thì thôi. (5:38) Sau hai tiếng rưỡi la động mệt nghỉ, (5:40) Michio hào hức mang mớ vật phẩm vất vả lắm mới kiếm được đến hiệp hội mạo hiểm giả.
(5:44) Tổng cộng thu được 300 vàng. (5:46) Michio kiểu muốn xỉu. (5:47) Cứ cái đàn này thì cày ngày cày đêm cũng phải mất hai tháng rưỡi nữa.
(5:50) Mới đủ 7.000 vàng chục em gái viếu khủng kia về. (5:53) Nhưng cứ nghĩ đến cảnh người đẹp bị cày khác hành hạ. (5:55) Michio lại hừng ngược khi thế.
(5:56) Lao vào hầm một cày như cho điên. (5:58) Nhưng cày một hồi, Michio mới nhận ra một điều. (6:01) Là thể lực của con người có giới hạn, (6:02) chứ không phải vô hạn như máy móc.
(6:04) Điều duy nhất ăn ủi Michio lúc này là (6:06) nghề dân làng của thanh niên đã lên level 5. (6:08) Đang định tạm nghỉ để lấy lại sức thí bất ngờ. (6:10) Michio vô tình kích hoạt cái bẫy trên tường. (6:12) Michio mừng như bắt được vàng.
(6:14) Không ngờ nhanh thế đã tìm thấy kho báo rồi. (6:16) Vật thể lạ phát sáng lấp lánh phía xa (6:17) càng khiến niềm tin trong Michio vững chắc hơn. (6:20) Michio liền bò vào trong.
(6:21) Nhưng đập vào mắt Michio chỉ là (6:23) một thanh kiếm cùi bắp bị gãy đôi. (6:24) Bùm, lối vào bất ngờ bị đóng sập lại. (6:27) Hàng tá người gỗ song ra bao vây Michio.
(6:29) Michio tót mùa hôi hột, (6:30) vội vàng bật skill chạy trốn. (6:32) Nhưng chẳng có gì xảy ra cả. (6:34) Không còn cách nào khác, Michio đành liều mạng chiến đấu thôi.
(6:37) Như có bảo bối hộ thể, (6:38) Michio dễ dàng tư diệt được vài chục con. (6:40) Nhưng cái đám người gỗ này nó sinh sản nhanh như gà đẻ ấy. (6:43) Cứ đà này, thể lực mà cạn là (6:44) xác định chôn con mẹ nó luôn.
(6:46) Với tinh thần không bỏ cuộc, quyết chiến quyết thắng. (6:48) Cuối cùng Michio cũng phá đảo được cái nhiệm vụ ẩn bá đạo này. (6:51) Hốt hết đống chiến lợi phẩm, (6:53) Michio quay trở lại con đường cũ.
(6:55) Đi được một đoạn, Michio bắt gặp (6:56) cái xác chết của tiên cướp hồi xưa. (6:58) Một thanh niên nào đó từ đâu xuất hiện. (7:00) Giải thích, thẻ thông tin đều ở trên tay trái.
(7:02) Chắc chắn là do thợ săn tiền thưởng nào đó làm thịt rồi. (7:04) Michio nghe song rắc ngộ. (7:06) Chỗ hầm ngục kia, cây muốn lòi mắt (7:07) cũng chưa chắc kiếm đủ 7.000 vàng.
(7:09) Đăng nào cũng dùng cả mạng sống. (7:10) Thôi thì thử bật PK làm thợ săn tiền thưởng xem sao. (7:14) Không vào hang cọp sao bắt được cọp con.
(7:16) Không còn lựa chọn nào khác. (7:17) Michio tự nhủ. (7:18) Đi săn bọn cướp thôi.
(7:20) Hai ngày đầu tiên, Michio dành hết thời gian (7:22) để thu thập thông tin với cả nghiên cứu địa hình. (7:24) Lỡ mà có gặp biến thì còn dịch chuyển đến chỗ an toàn cho lẹ. (7:26) Rồi Michio đi đến khu ổ chuột.
(7:28) Vừa mới bước vào, cái mùi thơm tho đặc trưng (7:30) của phân người đã sục thẳng vào mũi Michio. (7:32) Ngước mắt lên nhìn, ôi thôi, toàn là người da bọc sương, (7:35) gầy chơ sương. (7:36) Nhưng đừng để vẻ ngoài đánh lừa.
(7:38) Vì đây chính là sao huyệt của mấy băng nhóm cướp máu mặt đấy nhé. (7:41) Dạo một vòng quanh khu ổ chuột xong, (7:42) Michio tính quay xe. (7:44) Chắc ban ngày ban mặt thế này, (7:45) bọn cướp nhát gan không dám ra ngoài hoạt động đâu.
(7:47) Thôi thì đợi tối đến rồi lén lút điều tra tiếp vậy. (7:50) Chuẩn bị đâu vào đấy, Michio bắt đầu cuộc đi săn của mình. (7:53) Nhưng tìm kiếm nửa ngày trời, (7:54) Michio chẳng thấy bóng dáng tên cướp nào.
(7:56) Đột nhiên, một âm thanh kỳ lạ lọt vào tay Michio. (7:59) Michio tò mò đi theo tiếng động, (8:01) hóa ra là đến khu vực cấm địa trong truyền thuyết. (8:03) Nơi đây tập trung toàn gái bán riêng, (8:04) nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, (8:06) cử chỉ uyển chuyển, nhẹ nhàng khiến người ta bỏng mắt.
(8:08) Michio đương nhiên là không ngoại lệ, (8:10) máu trong người sôi sục, chỉ muốn thực hành ngay bài học (8:12) mà thầy đã dạy. Nhưng từ đâu xuất hiện (8:14) một thanh niên đầu chọc lóc phá đám. (8:16) Nhìn cái cách gã này tán tỉnh gái.
(8:17) Michio liền bật ngay skill (8:19) soi thông tin xem sao. Tìm thấy rồi. (8:21) Michio âm thầm theo đuôi tên cướp đến khu ổ chuột.
(8:23) Nhưng mà Michio chưa ra tay vội, (8:25) bởi vì dân chơi ở cái đất này yếu nhất là (8:27) từ level 30. Solo đánh thẳng (8:29) mặt bọn này thì khác nào tự sát. Núp lùng (8:31) cả đêm, cuối cùng Michio cũng nắm được (8:33) tình hình.
Hóa ra bọn cướp chia bè kết phái, (8:35) mỗi đứa cai quản một khu vực riêng. (8:37) Tụi nó sẽ tránh giao lưu với nhau. (8:39) Giả sử có ai đó tấn công một trong những thành phần đó, (8:41) thì những tên còn lại sẽ đứng xem chứ nhất định (8:43) không ra tay đâu.
Đang lót dép hóng drama (8:45) thì Michio nghe được tin tức động trời. (8:47) Tên cướp chết yểu hồi đầu phim chính là thành viên (8:49) cũ của băng nhóm này. Cạnh tranh trước đại ca (8:51) thất bại nên bị đá ra khỏi đây luôn.
(8:53) Nếu kheo léo lợi dụng điểm này thì rất có khả năng. (8:55) Michio sẽ xâm nhập vào nội bộ bọn chúng (8:57) và hạ gục từng tên một. Thời gian chỉ còn (8:59) vòn vẹn 2 tiếng rưỡi nữa.
Michio quyết định (9:01) đánh liều. Tiến thẳng đến chỗ gã tóc vàng. (9:03) Vừa gặp mặt, Michio đã thẳng thắn (9:05) nếu nói thông tin về Hugo cho tôi biết (9:07) cái khăn này mày muốn lấy một đồng vàng cũng được.
(9:09) Tên tóc vàng nghe song liền mời Michio (9:11) vào phòng nói chuyện tiếp. Vừa bước vào phòng (9:13) xoẹt một cái. Ngu thì chết chứ bệnh tật (9:15) gì tên tóc vàng hớn hở châm chọc.
Chưa nghe câu (9:17) giấu nghề bao giờ hả. Sử mày xong (9:19) tao về Huion luôn cho khỏe. Gái to (9:21) thế muốn thì chiều luôn.
Michio lạnh (9:23) lùng xử lý sát chết. Chuyển sang nạn nhân (9:25) tiếp theo. Michio nhìn quanh.
(9:27) Mạnh nhất ở đây cũng chỉ level 38 (9:29) quỷ bắp. Dọn dẹp gọn gàng, nhanh chóng (9:31) bỗng lỡ tay làm tên cướp giật mình (9:32) tỉnh giấc. Nhưng may là trời tối quá (9:34) nên hắn không thấy rõ.
Chỉ biết phung (9:36) vũ khí loạn xạ. Michio nhanh chí bật (9:38) hack speed, chạy biến ra ngoài. Lúc (9:40) tên cướp mở cửa định hết thì ăn ngay một nhát (9:42) chí mạng.
Hôm sau, Michio mang (9:44) thẻ bài đến trụ sở hiệp sĩ. Sau khi (9:46) kiểm tra, có hai tên cướp được treo thừa. (9:49) Gòn thêm khoản này là đủ tiền dinh em tóc (9:50) vàng về rồi.
Thậm chí còn dư giả tiêu pha (9:52) nữa chứ. Michio mừng rỡ, (9:54) phi ngay đến chợ nô lệ. Thấy chưa, (9:56) tôi đã bảo mà, ông chủ tự hào.
(9:58) Nói xong, ông ta dẫn em gái tóc vàng ra. (10:01) Em gái mặt buồn thiêu, cúi gầm (10:02) mặt xuống. Xin lỗi, Michio (10:04) bắt đầu thấy lo sợ.
Hóa ra lúc trước, (10:06) em nó đã nghi ngờ Michio bỏ rơi mình rồi. (10:09) Mà nô lệ mà không tin tưởng chủ nhân là (10:10) phạm luật. Xin hãy thà lỗi cho em.
(10:12) Nếu không thì, em không xứng đáng được ngài (10:14) mua đâu. Thôi nào, từ nay về sau. (10:16) Tên em là Mlem Mlem chăn nhé.
(10:18) Ngẩn mặt lên nào. Không sao đâu. Đừng (10:20) bận tâm nữa.
Roxanne lại chỗ (10:22) khách hàng đi. Ông chủ bắt đầu làm thủ tục ký (10:24) kết hợp đồng. Michio thở vào nhẹ nhõm.
(10:27) Cuối cùng thì vượt cả cũng về với (10:28) đội của anh rồi. (10:36) Tối hôm đó, Michio liền thanh lý (10:38) cái phòng đơn và đổi sang phòng (10:40) dành cho hai người. Nhưng mà Roxanne lại (10:42) ngại ngùng, bồn trồn, lo lắng.
(10:44) Michio liền lợi dụng cơ hội. Cho anh sờ (10:46) tay em một cái được không? Vừa nói vừa đưa tay ra. (10:48) Tiếp xúc cơ thể là bước khởi động cực kỳ (10:50) quan trọng nhé.
Bình tĩnh nào. Không được nghĩ (10:52) bệnh. Nguy hiểm quá.
Hình như em trai sắp (10:54) đầu hàng rồi. Dễ thương quá. Thấy (10:56) mình sắp ăn ba tô cơm.
Michio lập tức (10:58) chuyển chủ đề. Sao phòng hai người mà lại (11:00) có một cái giường thế này? Roxanne nghe song (11:02) đứng hình. Chẳng phải là do chủ nhân cố tình (11:04) sắp xếp hay sao? Thì ra phòng đôi là thế.
(11:06) Mình muốn phòng hai giường mà ta. (11:08) Thằng chủ quán kia cố ý chứ còn gì nữa. (11:10) Làm tốt lắm chủ quán.
Lúc này (11:12) Michio mới ngộ ra lý do tại sao lúc nãy (11:14) em nói lại ngại ngùng đến thế. Michio (11:16) liền tự giới thiệu bản thân. Mong rút ngắn (11:18) khoảng cách giữa hai người.
Anh là hoàng tử siêu (11:20) đẹp trai đến từ hành tinh trái đất. Tuy sở (11:22) hiểu hàng ta skill bá đạo với cả tuyệt kỹ (11:23) máy dập trung ương. Nhưng anh lại mù tịt về (11:25) văn hóa ở đây.
Mong em thông cảm. (11:28) Michio diễn sâu quá chắc kiếp trước làm (11:29) trùng bán hàng đa cấp. Roxanne yên tâm (11:31) hẳn.
Bắt đầu dọn đồ đạc. Lướt qua (11:33) lướt lại, Michio mới để ý Roxanne (11:35) không mang giày dép. Nghe em nói bảo là từ (11:37) bé đến giờ chưa từng mang giày dép bao giờ.
(11:39) Michio liền cởi ngay đôi dép cụ hồ của (11:41) mình ra. Vừa đưa cho Roxanne. Michio (11:43) liền thấy quê độ.
Chân em nó to thế. (11:45) Không sao đâu anh yêu. Trang bị mà (11:47) nó tự động điều chỉnh kích thước cho phù hợp (11:49) với người mặc.
Đây là lần đầu tiên có người tặng (11:51) quà cho em. Em sẽ giữ gìn nó cẩn thận. (11:53) Nói xong, Roxanne quay người đi.
(11:55) Nói rồi, Michio ôm chầm Roxanne (11:57) từ phía sau. Khá là kinh đấy. (11:59) Nhưng nam chính nhà ta thì nổi tiếng là mặt giày (12:01) rồi.
Michio thẳng thừng tuyên bố (12:03) từ giờ em là của anh. Muốn gì cứ (12:05) nói. Anh chịu hết.
Thế là Michio (12:07) dẫn vợ đến cửa hàng vũ khí. Roxanne (12:09) soi từng cái khiên một giấc chăm chú. (12:11) Phải chọn cho bằng được món nào xịn sò mới được.
(12:13) Ước mơ thì lúc nào chả đẹp. Nhưng đời (12:14) thì phũ phàng lắm em yêu ơi. Michio (12:17) soi trước rồi toàn hàng đều thôi.
Nhưng (12:18) sợ vợ buồn nên Michio đành im thiên thiết. (12:21) Không dám hái răng. Sau 2 tiếng rưỡi đồng hồ (12:23) loay hoay.
Roxanne chán nản. (12:24) Chọn đại cái khiên nhìn bắt mắt nhất. Mua thêm (12:26) vài món đồ quỷ bắp dành cho tân thủ xong.
(12:29) Michio dẫn Roxanne đến shop quần áo. (12:31) Đi du lịch thì ăn mặc cho lộn lẫy chút chứ. (12:33) Vợ yêu nghe vậy liền ham hở chọn ngay (12:34) 2 bộ cánh.
Rồi quay sang bảo Michio (12:36) chọn giúp 1 cái. Michio đứng hình. (12:39) Đơ toàn tập.
Đây là bài kiểm tra dành cho (12:40) người yêu đây mà. May là Michio nhanh chí (12:42) phán 1 câu thần thánh. Mua cả 2 (12:44) cái luôn em yêu nhé.
(12:47) Nhưng ngày đáng nhớ này. Michio (12:49) thăm dò vợ. Em có muốn mua gì nữa không? (12:51) Nghe Michio nói thế.
Roxanne (12:53) lại hiểu nhầm. Cô định đi mua đồ ngủ (12:54) gợi cảm đây mà. Michio nghe xong.
(12:56) Đầu óc tự động phát sóng phim người lớn. (12:58) Nhưng mà khoan. Hình như thế giới này không có loại (13:00) đồ đó đâu nhỉ.
Em chỉ có 1 cái mặt trên (13:02) người thôi. Không có cái nào khác nữa. Vậy (13:04) thì mua thêm 2 cái giữ phòng đi.
Hoàng hôn (13:06) mua xuống. 2 người tay trong tay. (13:08) Tình tứ trở về nhà trọ.
Roxanne bối rối. (13:10) Ngó nghiêng xung quanh. Chờ gì nữa (13:12) lên thôi.
Michio kéo Roxanne vào lòng. (13:14) Nhưng kỳ lạ là cô vợ ngoan ngoãn mọi người lại (13:16) bắt đầu chống cự. Miệng lầm bầm.
Vũ khí (13:18) chính là người vợ thứ 2 của mạo hiểm già. (13:20) Bỏ bên nó là có ngày hối hận đấy. Nói (13:22) xong.
Roxanne đuổi khéo. Anh yêu ra (13:24) ngoài ăn gì đó đi. Em muốn làm ít (13:26) chuyện bí mật.
Michio não ngắn không hiểu (13:28) ý vợ. Quyết tâm đợi Roxanne xong việc (13:30) thì cùng ăn. Roxanne không còn cách nào (13:32) khác.
Michio đỏ mặt. Quay đi (13:34) chỗ khác. Bây giờ Michio mới hiểu em (13:36) nó định làm gì.
Thì ra là thay đổi. (13:38) Sau đó, vợ yêu nhỏ vài giọt dầu (13:40) oliu. Bắt đầu lo chùi vũ khí.
(13:42) Cảnh tượng kích thích khiến Michio suy nghĩ (13:43) đen tối. Một lúc sau, ông chủ mang (13:45) nước nóng đến. Truyền nghiệp như Michio thì (13:47) đương nhiên là phải vào việc ngay chứ.
Cùng (13:49) nhau tắm rửa, gội đầu cho nhau. Roxanne (13:52) cũng dần quen. Đây cũng là điều Michio (13:54) mong muốn nhất.
Thời cơ đã đến. (13:55) Nhưng mà do hưng phấn quá, Michio (13:57) đã ăn 3 tô cơm trong vòng 2 giây rưỡi. (13:59) Thôi không sao.
Lần sau bù lại. (14:01) Ngay sau đó, Michio ban lệnh đầu tiên. (14:04) Đó là mỗi sáng thức dậy, mỗi tối trước (14:05) khi đi ngủ, chúng ta sẽ hôn nhau.
(14:07) Hôn như anh quê tôi xích đầy cổng. (14:09) Michio cuối cùng đã thực hành được những gì học được. (14:11) Để bày tỏ lòng biết ơn, Michio (14:13) quyết tặng vợ một món quà.
Chính là bộ (14:15) ráp da huyền thoại. Vừa đưa xong Michio (14:17) đã hối hận. Vì em nó mặc lên nóng mắt (14:19) quá.
Thế là Michio phải đổi áo với (14:21) vợ. Che chắn thế này có vẻ an toàn hơn. (14:24) Sau đó 2 người đi đến một con hẻ nhỏ.
(14:26) Roxanne thắc mắc. Chúng ta đến đây (14:27) làm gì? Không phải là đến hầm ngục cày le (14:29) vừa sao? Michio không trả lời. (14:31) Lặng lặng ti triển phép thuật.
Đưa Roxanne (14:33) đến tầng 1 của hầm ngục. Hòa ra đây là (14:35) phép dịch chuyển tức thời còn bá hơn cả skew lúc (14:37) nãy. Nhưng mà ít người biết thôi.
Nên (14:39) Roxanne chưa nghe bao giờ cũng dễ hiểu mà. (14:41) Sau đó, cặp đôi bắt đầu hành trình (14:43) khám phá mê cung. Với hư giác nhẹ bén của (14:45) Roxanne, họ chẳng cần lo lắng về việc (14:47) lạc đường hay tìm kiếm quái vật.
Nhưng trước khi (14:49) bắt đầu, Roxanne muốn mượn tạm viên marketing (14:51) của Michio. Sau khi đánh bại quái (14:53) vật, viên marketing sẽ tự động hấp thụ (14:55) và lưu trữ mana. Nói cách khác, đây (14:57) là cách kiếm tiền nhanh nhất trong mê cung.
(14:59) Michio nghe sau mặt mày méo sệt. Kiểu này (15:01) chắc bán sệt cả họ hàng cũng chưa đủ bù. (15:03) Thấy vậy, Roxanne liền vụi vàng an ủi.
(15:05) Mặc dù nó có thể bán được giá cao, (15:07) nhưng tốc độ lưu trữ rất chậm. Cả đời chắc cũng (15:09) chỉ bán được 3 lần là cùng. Vậy nên, (15:11) không sao cả đâu.
Michio thở phào (15:13) nhẹ nhõm, sau đó liền hỏi. Làm thế (15:15) nào để có được marketing? Roxanne (15:17) trả lời. Bên trong mê cung có, hoặc (15:19) chúng ta có thể mua.
Michio gật gù. (15:21) Ừ được đấy. Vậy lát nữa chúng ta mua (15:23) vài viên về chơi.
Cả hai tiếp tục (15:25) tiến vào sâu trong mê cung. Quả như (15:27) Roxanne đã nói. Ở đây có một con quái vật (15:29) đang đi dạo.
Để em xử nó. Không (15:31) cần đâu. Đúng là chủ nhân.
Ngày ấy (15:33) thật sự rất tuyệt vời. Tuyệt vời cái gì (15:35) mà tuyệt vời là do thanh kiếm này bá đạo (15:37) thôi. Giữ bí mật đấy nhé.
Đúng là (15:39) trai tài gái sắc. Làm việc chẳng bao giờ biết (15:41) mệt. Chỉ trong một buổi sáng, họ đã (15:43) thu hoạch được vô số chiến lợi phẩm.
Michio (15:45) không khỏi tấm tắc khen ngợi Roxanne. Em (15:47) đúng là siêu cấp phíp rồi. Tuy nhiên, (15:49) Roxanne lại không nghĩ vậy.
Cô ấy kể (15:51) lại rằng, trước đây khi mới vào nghề, vì (15:53) còn non kinh nghiệm. Nên không ai trong đội thèm (15:55) nghe cô ấy nói. Mỗi khi chiến đấu, (15:57) họ thường để Roxanne đứng từ xa quan sát (15:59) hoặc là yêu cầu cô ấy chơi trêu bẩn.
(16:01) Thế nhưng, Michio lại hoàn toàn khác. (16:03) Michio nghe vậy chỉ biết lác đầu ngao ngán, (16:05) năng lực bá đạo như thế, mà không (16:07) biết tận dụng. Đúng là lũ đần.
Nói (16:09) xong, Michio kéo Roxanne ngồi xuống (16:10) cạnh mình. Và dẫn do cô ấy rằng, sau (16:13) này khi vào phòng, có thể ngồi xuống và (16:15) nói chuyện bình thường. Mặc dù anh để (16:16) em ngồi lên giường, nhưng anh sẽ không làm gì đâu.
(16:19) Ngài muốn làm gì thì cứ làm. Em (16:21) không ngại đâu. Rõ ràng là đang thốt ra (16:22) những lời lẽ khiến người ta mất kiểm soát mà.
(16:24) Vậy ăn 6 tô cơm nữa nhé em yêu. (16:26) Buổi chiều, 2 người đến hội (16:28) mạo hiểm. Michio tiêu 2.000 đồng để (16:30) mua 2 viên marketing.
Loại tinh thể này (16:32) ban đầu có màu đen như một lớp phỏ rỗng. Sau (16:34) khi đánh bại 10 con quái vật, nó sẽ (16:36) chuyển sang màu đỏ. 100 con sẽ chuyển sang (16:38) màu tín.
Michio tỏ ra thích thú, (16:40) hóa ra là cơ chế đổi màu theo cấp số nhân. (16:42) Vậy viên mạnh nhất sẽ có màu gì? (16:44) Roxanne đáp, nghe nói đánh bại 1 triệu (16:46) con quái vật, nó sẽ biến thành màu trắng. (16:48) Thế nhưng, đa số mọi người thường bán nó đi (16:50) khi đạt màu xanh lá, tức 1.000 con.
(16:52) Hoặc màu xanh lam, tức 100.000 con. (16:54) Sau khi đã nắm rõ tình hình, (16:56) 2 người tiếp tục quay lại Mekong để cày level. (16:58) Lũ quái vật ở đây đã không còn là đối thủ (17:00) của Michio nữa.
Roxanne đề nghị (17:02) chúng ta xuống tầng 2 của Mekong đi. (17:04) Nguyên liệu ở đó phong phú hơn nhiều. Michio (17:06) thấy cũng được, bèn gật đầu đồng ý. (17:08) Sau khi đánh bại 10 con quái vật, Roxanne (17:10) nhắc nhờ Michio kiểm tra màu sắc viên (17:11) marketing.
Michio lấy ra xem, quả (17:14) nhiên nó đã chuyển sang màu đỏ. Tuy nhiên, (17:16) viên đá của Roxanne lại không hề thay đổi. (17:18) Bởi lẽ chỉ có đòn kết liễu mới được tính (17:20) là hấp thụ mana.
Nói đến đây, (17:22) Michio chợt nhớ ra điều gì đó. Hình như (17:24) kỹ năng thưởng có thêm một lựa chọn mới, (17:26) ra tốc kết tình hóa, nhận được hiệu ứng khuyết đại (17:28) gấp 32 lần, Michio sung sướng muốn lên (17:30) luôn. Chỉ trong vòng 2 phút rưỡi, (17:32) viên marketing đã chuyển thành màu tím.
(17:34) Cảnh tượng này khiến Roxanne há hóc mồm, (17:35) không hổ danh là chủ nhân của em. Sau đó, (17:38) Michio liền hỏi giá của chúng. (17:40) Roxanne ngẫm nghĩ một lúc, (17:41) màu xanh lá cây là 10.000, vậy màu vàng (17:43) có lẽ khoảng 100.000. Nghe vậy, (17:45) Michio quyết định hủy bỏ hiệu ứng tăng tốc.
(17:47) Giờ anh không thiếu tiền. Trên đường đi, (17:49) Michio phát hiện ra một thiết lập đội ngũ. (17:51) Cước vào xem, thì ra là thông tin chi tiết (17:53) về tất cả nghề nghiệp và thuộc tính của Roxanne.
(17:55) Level của nghề nghiệp dân làng là cao nhất, (17:57) nhưng hiệu ứng của thú chuyến sĩ lại là tốt nhất. (17:59) Giờ chỉ còn một vấn đề duy nhất là kỹ năng hồi phục (18:01) và ma pháp. Roxanne cho biết, những người (18:03) có nghề nghiệp tăng lữ hoặc thần quan mới có thể sử dụng.
(18:05) Vừa hai trong này có rất nhiều quái vật cấp thấp. (18:07) Chúng ta có thể dùng tay không đánh bại (18:09) chúng để luyện tập. Thế là, họ tìm (18:11) thấy con chuột bạch đầu tiên.
Roxanne cất (18:13) vũ khí, tung ra một đòn tấn công thông thường. (18:15) Michio nhân cơ hội đó, rút (18:17) thanh đại kiếm ra kết liễu. Thế nhưng bảng (18:19) thông tin nghề nghiệp của anh ta lại chẳng có chút biến chuyển (18:21) nào.
Vì vậy, Michio đổi sang (18:23) một vũ khí yếu hơn. Bởi vì sát thương (18:25) của thanh đại kiếm quá lớn, Michio (18:27) dự định đánh quái vật đến gần chết rồi dùng nắm đấm (18:29) đấm banh sát nó. Kết quả đánh được (18:31) nửa chừng, Michio bỗng nhận ra bản thân không (18:33) đánh lại.
Michio ngưng ác, cô nàng này (18:35) thật sự quá mạnh. Dù là ne tránh hay (18:37) ra đòn đều ủiển chuyển tựa như đang nhảy múa. (18:39) Michio bừng tỉnh, vội vàng xông vào (18:41) tham chiến.
Chỉ bằng một cú đấm đơn giản, (18:43) anh ta đã cướp mất đầu của con quái. (18:45) Michio vui mừng khôn siết, cho rằng (18:46) bản thân đã có được nghề nghiệp mới. Tuy nhiên, (18:49) đời không như mơ.
Thông tin của Michio (18:51) vẫn rậm chân tại chỗ. Ngược lại, (18:53) Roxanne đã có thêm một nghề nghiệp mới, tăng (18:54) lưỡng. Michio đờ người ra.
Thì ra (18:57) là do Michio quá yếu, không thể kết (18:58) liễu con quái. Roxanne bất đắc dĩ (19:00) phải ra tay. Michio bất lực, đành (19:02) phải chuyển sang mục tiêu tiếp theo.
Anh ta trực (19:04) tiếp tăng sát thương lên 45 điểm. Tuy nhiên, (19:07) vẫn là một hit một kiên. Không còn (19:09) cách nào khác, Michio đành phải kiên nhẫn (19:10) thử nghiệm.
Cuối cùng, khi sát thương (19:12) giảm xuống còn 13 điểm, con quái cũng (19:14) chỉ còn thoi thóp. Anh ta không chút do dự, (19:17) lập tức cởi bỏ vũ khí, dồn hết sức (19:18) mạnh vào nắm đấm. Nhưng con quái vật nào (19:20) có chịu để yên, nó lập tức dáng trả một cái (19:22) bà tai.
Thế vậy, Michio nghiến răng (19:24) nghiến lợi, mặc kệ thương thế, tiếp tục (19:26) tấn công. Cuối cùng ông trời cũng không phụ lòng (19:28) người. Anh ta đã có được nghề nghiệp tăng lưỡng (19:30) cùng kỹ năng hồi phục.
Từ nay về sau, (19:32) không còn phải lo bị ăn hành nữa rồi. Giờ (19:34) anh sẽ thiết lập cho em nghề nghiệp tăng lưỡng. Đừng (19:36) nói cho ai biết nhé, thật là thật là lợi hại.
(19:39) Quay trở lại quán trọ, hai người bắt đầu (19:40) tổng kết lại chiến lược. Thế như nhìn (19:42) Roxanne với vẻ ngoài nóng bỏng khó cưỡng. (19:44) Michio quyết định thay đổi kế hoạch, gội đầu, (19:46) massage, sau đó là ăn 3 tô cơm.
(19:49) Hôm sau, để đến được tầng 2 của (19:50) Mekong, họ đã vượt qua vô số ải, (19:52) tư diệt hết đám Lola và tiến đến phòng Boss. (19:55) Michio có chút lo lắng, suy cho cùng (19:56) thì Boss chưa bao giờ là đối thủ dễ sơi. (19:58) Ngược lại, Roxanne lại tỏ ra vô cùng (20:00) phấn khích, trong mắt cô Boss chẳng là gì cả.
(20:03) Yên tâm đi hạ, chỉ là Boss (20:04) tầng 1 thôi mà, hoàn toàn không phải đối thủ (20:06) của chủ nhân. Thế là, hai người hùng hổ (20:08) xông vào, và ập vào mắt họ là một (20:10) con quái vật cấp 1, người kim khổng lồ. (20:12) Này thì Boss cái gì, đây là quái (20:14) Tepziu thì có.
Roxanne ra tay trước, (20:16) tung một nhát chém cực mạnh, thu hút sự (20:18) chú ý của con Boss Tepziu. Dù sao (20:20) thì cô ấy cũng có phản xạ siêu phàm mà. (20:22) Đối phó với mấy đòn tấn công của Boss Tepziu (20:24) này dễ như ăn kẹo.
Michio nhân cơ hội (20:26) đó, len lút tấn công từ phía sau. (20:28) Nhưng con Boss này da dày thịt béo, (20:30) chẳng hề hấn gì. Thế vậy, (20:32) Michio bèn tung chiếu chảm kích.
Kết quả (20:34) sát thương gây ra chẳng khác nào gãi ngứa. (20:36) Đúng vào thời khắc quyết định, Roxanne vòng ra (20:38) sau lưng con Boss Tepziu, tạo cơ hội cho (20:40) Michio tiễn con Boss về Tây Ninh. (20:42) Sau khi kết thúc trận đấu, hai người bắt đầu (20:44) giả bộ hỏi thăm nhau.
Roxanne thậm chí (20:46) còn vô tình khoe. Mấy đòn tấn công đó (20:48) chỉ cần quan sát kỹ là né được hết. (20:50) Michio cặn lời, chẳng phải do suốt ngày (20:52) bị anh hành hạ với bài huấn luyện mang vác hàng tấn (20:54) gạch đấy sao.
Lúc này, cả hai mới (20:56) chú ý đến nguyên liệu mà con Boss Tepziu đã rớt (20:58) ra. Roxanne không nói không rằng, (21:00) lập tức nhặt nó lên. Và ngay lập tức, (21:02) bảng thông tin nghề nghiệp của cô lại xuất hiện thêm một (21:04) cái tên, Thảo Dược Sư.
Nghe nói nghề này (21:06) có thể chế tạo thuốc men. Michio có (21:08) chút động lòng. Tuy nhiên, thứ anh ta (21:10) quan tâm hơn cả chính là kỹ năng thu công của Roxanne.
(21:12) Roxanne cho biết kỹ năng này có thể gây ra (21:14) lượng sát thương khổng lồ lên quái vật. Nhưng (21:16) điều kiện kích hoạt lại vô cùng khắc nghiệt. Phải (21:18) đọc thần chú một cách chính xác, không được sai (21:20) một chữ.
Chỉ cần đọc sai một từ là (21:22) coi như xong. Michio gật gù, (21:24) ra vẻ đã hiểu. Sau đó, (21:26) hai người đi xuống tầng 2 của Mê Cung.
Cảnh (21:28) quan ở đây cũng chẳng khác gì tầng 1. (21:30) Thế là, Michio nảy ra ý định quay lại (21:32) đánh Boss Tepziu thêm vài lần nữa. Dù (21:34) sao thì nhiều không sợ thừa. Hơn nữa giờ (21:36) anh ta còn là kẻ mạnh nhờ hacker mà.
(21:42) Quay lại con đường cũ thì sẽ chỉ ra (21:44) đến lối vào Mê Cung thôi. Nhưng thấy Michio (21:46) đã đi vào. Cô nàng đành phải đuổi theo.
(21:49) Thấy mình đi tào lao rồi. (21:50) Nam chính giả điên. Anh nói, anh đi (21:52) thử để kiểm tra ấy mà.
À thì ra là (21:54) anh biết trước rồi. (21:56) Tốt lắm. Lừa được cô nàng rồi.
(21:58) Có thêm kinh nghiệm. Hai người đánh (22:00) Boss Tepziu dễ như trở bàn tay. (22:02) Ai ngờ đâu con Boss này lại giấu nghề.
(22:04) Bỗng nhiên bắt đầu niệm chú. May mà thanh đại (22:06) kiếm của Michio có hiệu ứng ngắt quãng phép (22:07) thuật. Nếu không thì hậu quả thật khó mà lường (22:09) trước được.
Còn Boss tức giận, ráng xuống (22:11) một cái bà tai trời ráng. Sau đó (22:13) nó bắt đầu tích tụ năng lượng, chuẩn bị tung (22:15) ra đoàn kết liễu. Đáng tiếc, Roxanne (22:17) đã kịp thời xông ra giải vây, khiến nó lại (22:19) một lần nữa lên bảng đến số.
Sau đó (22:21) Michio đã có được nghề nghiệp mới như (22:23) mong muốn. Anh ta lập tức sử dụng kỹ năng (22:25) tinh chế lá cây thành thuốc giải độc. Trong (22:27) đám quái vật này có con nào biết dùng độc sao? (22:30) Dạ có.
Nghe nói có rất nhiều hả? (22:31) Sao giờ em mới nói? Thế là (22:34) Michio vội vàng chạy đến cửa hàng (22:35) mua 4 loại thuốc. Nhưng mà viên thuốc cứng tráng (22:37) kia là sao? Có vẻ hơi thở thải rồi. (22:40) Suy cho cùng thì biết danh Michio 3 giây (22:41) ăn 3 tô cơm của anh ta.
Không phải tự nhiên (22:43) mà có. Dùng cũng như không. 3 ngày (22:45) ban mặt khó mà vận động được.


Họ bành (22:47) quay trở lại tầng 3 của Mê Cung. À không (22:49) tầng 2 của Mê Cung để giết thời gian. (22:51) Với khư giác nhạy bén của Roxanne, họ (22:53) nhanh chóng tìm.

Post a Comment

0 Comments

Top Post Ad (ads 4)

Bottom Post Ad (ads 1)

Ads Area (ads 3)